Người thông мinh nên biết dại khờ мột chút, ngọc trai yếu мềm vẫn có thể tạo thành trân châu

8

Ai nói khôn ngoan là tốt, dại khờ là ngu? Người thông minh quá chưa chắc đã có được hạnh phúc.

Vì sao tôi lựa chọn “ngốc nghếch”?

Bởi vì người quá thông minh thường sống mệt mỏi, đôi khi hồ đồ một chút lại tốt hơn…

Tôi không thích tranh đấu, không muốn bày mưu tính kế, lại càng không làm điều giả dối. Tôi trân trọng khoảnh khắc khi bạn bè được ở bên nhau – không than vãn, không châm chọc, không giở trò, không a dua xu nịnh, mà đối đãi bằng cả tấm chân tình. Bởi suy cho cùng, đối xử chân thành với người khác cũng là trách nhiệm của tự mình.

Đối với một ai đó, họ sẽ cho rằng hành động này quả là ngốc nghếch. Nhưng cuộc đời là trải nghiệm của chính mình, nhờ cho đi mà nhận lại nhiều hơn, nhờ cho đi mà viên mãn tròn đầy hơn.

Thế giới rộng lớn, biển người mênh mang, có thể bước cùng nhau quả thực là duyên phận.

Vậy nên, tôi sẽ trân quý những người đối xử tốt với mình, chân thành với những người bên cạnh mình.

Tôi không thông minh, nhưng tôi không ngốc nghếch. Tôi không trách cứ bất kỳ ai hay bất cứ việc gì, bởi lẽ than phiền là vô ích, trong khi học cách thích ứng với nghịch cảnh sẽ có thêm niềm vui.

Cuộc sống luôn chứa đầy ẩn số và thông thường những chuyện không như ý lại thường chiếm tới 7, 8 phần.

Khi chúng ta gặp phải những chuyện không được như ý muốn, nên chăng chúng ta hãy nghĩ thử về trai ngọc và ngựa hoang:

Vì sao ngọc trai mềm yếu lại có thể tạo thành trân châu?

Khi một hạt cát lọt vào trong con trai, con trai dù cảm thấy khó chịu nhưng nó không thể đẩy hạt cát ra ngoài. Đối diện với nỗi đau ấy, con trai không một lời oán trách, mà chỉ dùng dinh dưỡng trong cơ thể mình để bao bọc hạt cát lại, từng lớp từng lớp… Dần dần, nỗi đau đã biến hạt cát trở thành một viên minh châu mỹ lệ.